Thứ Sáu, 18 tháng 7, 2014

ADMQ - 7

ÁM DẠ MA QUÂN

CHƯƠNG 7

Edit : Yêu Nhền Nhện





"Trần.. . Lại đây! . . ." , ngữ khí không cho cự tuyệt làm cho Vi Trần bất đắc dĩ  thở dài, đứng dậy đi trở về bên người Ám Minh, Ám Minh cầm tay hắn, "Dạ, ngươi không cần làm chuyện tổn thương chính mình. .  .Nếu không, ta sẽ giết người kia. . ." Dứt lời, liền giống như khi đến, giây lát biến mất không thấy. . .. . .


Dạ Yểm lạnh lùng nhìn Ám Minh biến mất, xoay mặt lại nhìn khuôn mặt ngày càng tái nhợt của Hoán Nguyệt , hắn giơ tay lên bao phủ lên bàn tay đang thống khổ nắm trước ngực của y, hồng quang [ánh sáng đỏ]  ấm áp chậm rãi tỏa ra, sau đó hoàn toàn biến mất ở ngực y, hô hấp của Hoán Nguyệt dần dần vững vàng . . .



"Cút. . Về sau không cho phép bước vào Nguyệt điện một bước. .. ." Dạ Yểm cúi người xuống, ôm lấy Hoán Nguyệt đang ngủ say, lạnh lùng nhìn Trương Cư đang đứng yên một bên. .  Biến mất ở trong hồng quang chói mắt. . . .


Thật thoải mái, không khí thật trong lành. . Tựa hồ có thể nghe tiếng chim nhỏ hót líu lo.. . Hoán Nguyệt chậm rãi mở mắt, phát hiện chính mình thoải mái nằm ở trong một khu rừng rậm rạp, xa xa truyền đến tiếng nước chảy róc rách. . .


"Đã thức chưa.. . ." Dạ Yểm ngồi ở bên cạnh y, dựa lưng vào cây, ánh nắng vàng chói chang chiếu lên khuôn mặt tuấn mỹ của hắn, đôi mắt tà mị sâu thẳm, ẩn ẩn lộ ra hồng quang, giống như một vị thần cao quý tao nhã mà vô hại.. .


Hoán Nguyệt chậm rãi ngồi dậy, nhìn người bên cạnh này mặc dù tuấn mỹ phi phàm, lại là Ma vương nguy hiểm cực kỳ.. . Y thản nhiên quay đi, lần lượt quan sát cảnh sắc chung quanh, cảm thấy có chút quen mắt. . ., nơi này là vùng ta đã đi qua. . .


"Nơi này là nhân gian. . .. Là thế giới của ngươi. .  .."


"Ngươi đến tột cùng muốn thế nào. .. nhốt ta ở Ma giới như vậy, là đang trêu đùa ta sao, giống như trêu chọc một món đồ chơi. . .. ?"


"Ngươi cho là như vậy sao? . . . . .."


Không phải sao, ngươi giam giữ ta, hạn chế tự do của ta, nắm trong tay sinh tử của ta.. . Rốt cuộc như thế nào ngươi mới bằng lòng buông tay.. . . Hay là ngươi muốn ta . . . .Giống như Tiểu Cư ? . . . Hoán Nguyệt quay sang, bi thương nhắm mắt lại. . . Y chậm rãi  quay đầu, vươn tay cởi bỏ đai ngọc bên hông, để trên đất, sau đó là ngoại bào màu trắng tựa trăng khuyết. . . Hơi hơi nghiêng mặt đi, tóc dài nhẹ nhàng khoan khoái trong gió thổi lên tùy ý rối tung, nhẹ nhàng phiêu động bên cạnh hai má, trong ánh mặt trời chiếu rọi , quần áo tuyết trắng đơn độc cùng trên trán toả ra ánh sáng bảy màu long lanh làm nổi bật hai gò má ôn nhuận, giống như tinh linh trong sơn cốc, cả người tản ra vẻ đẹp phi phàm. .


"Ngươi đang làm cái gì? . . . ." Dạ Yểm nhíu mày nhìn hành động của y, cực kỳ không vui hỏi.


"Ta không phải món đồ chơi của ngươi sao.. . ." Trong đôi mắt trong trẻo mỹ lệ của Hoán Nguyệt chứa đựng bi thương, "Ta muốn.. . . Trở về. . . nhân gian. . .."


"Dừng tay!" Dạ Yểm xông lên phía trước nắm lấy vạt áo của y, xoay người cầm lên y phục phân tán trên mặt đất, không nói tiếng nào thay y mặc vào, nâng tay xoa gương mặt ôn nhuận của y, nhẹ nhàng hôn một chút, "Ta.. . . . . Mang ngươi đi nhân gian. . .. . ."


Hoán Nguyệt chính là yên lặng nhìn nhất cử nhất động của hắn, trong đôi mắt đen sâu thẳm của hắn ẩn chứa bi ai thâm trọng, thật sâu rung động trái tim y . Đau quá.. . Y nắm lấy y phục trước ngực, không khỏi cúi người, lại bị đôi bàn tay to ấm áp kéo vào trong lòng, . . Thật ấm áp, thật ôn nhu. . Hoán Nguyệt có chút kinh sợ nhìn nam nhân không ai bì nổi này, vương ma giới cao cao tại thượng, từ khi nào thì bắt đầu, ẩn dưới bề ngoài bá đạo ngoan lệ của hắn, cất dấu thâm tình như vậy, hơn nữa lại đối một nhân loại bình thường cuộc đời ngắn ngủi thường xuyên ngỗ nghịch với hắn như vậy.. . .


"Vì sao. . . ."


".  . . . ."


"Vì sao. . . Vì sao không trả lời ta? Vì sao không nói lời nào.. .Không cần, không cần nhìn ta như vậy. . Ta thừa nhận không nổi. . ..", Hoán Nguyệt có chút kích động gào thét, nhìn đôi mắt thâm trầm của hắn, trong đôi mắt sâu thẳm như hồ nước băng lãnh chỉ có hình bóng chính mình tựa như một tia lửa đỏ trong một đám cháy mãnh liệt đang giãy giụa.. .


"Vì sao. . . Muốn nhân nhượng ta như vậy.. . Ta không thương ngươi.. . Sẽ không yêu ngươi.  Vĩnh viễn sẽ không.. . ." Hoán Nguyệt cơ hồ thét khàn cả giọng, nước mắt dọc theo khuôn mặt mỹ lệ của y không ngừng rơi xuống. ..


"Là bởi vì hắn sao? . .." Dạ Yểm có chút đau lòng nhìn thân ảnh yếu ớt cơ hồ hỏng mất trước mặt, ngửa tay vẽ ra một mạt sương đỏ, trong mưa xuất hiện một nam tử oai hùng, ánh mắt u buồn giống như đang tìm cái gì . . .. . .


"Chu . . . . Úc. . . .."


"Là hắn sao? . . . Ngươi muốn trở về nhân gian.. . ."


"Là, là bởi vì hắn. . . . ." Hoán Nguyệt cưỡng chế chua xót trong lòng không ngừng trào ra, vô lực trả lời. . . Chỉ cần có thể làm cho ta rời đi ngươi. .. Cái gì cũng đều có thể. . . Ta không muốn đứng bên cạnh ngươi như vậy. . .  Bởi vì, ta sợ ta sẽ thất lạc chính mình, lạc lối ở trong bá đạo quan tâm cùng thản nhiên ôn nhu của ngươi.. .


"Có thể. . ." Dạ Yểm lạnh lùng trả lời, trong giọng nói tàn khốc băng lãnh . . .


"Lại đây đi. . ." Hắn ngửa tay vẽ vòng tròn, xuất hiện một thông đạo mông lung, Nguyệt.. . Ta cho ngươi lựa chọn, đây là một lần duy nhất, cũng là một lần cuối cùng. . . Cho ngươi xác định lòng của ngươi. .. Cùng tương lai của ngươi. ..


Hoán Nguyệt chần chờ một chút, theo hắn bước vào trong vòng. . . . . .


Nửa năm , Duật Thần đã biến mất nửa năm.. . Hắn phái người đi tìm, chính là tựa như không khí, bặt vô âm tín.. . Chu Úc ở bên vách núi, nhìn sắc trời xa xăm, nghĩ xuất thần . . .


"Chu Úc. . . .. ."


Đột nhiên nghe được thanh âm quen thuộc, Chu Úc đột nhiên quay đầu lại, không thể tin nhìn phía sau, mặc dù người trân quý có chút tiều tụy song lại càng thêm mỹ lệ, "Duật Thần. .. . . ."


Vừa muốn tiến đến, đột nhiên phát hiện phía sau Hoán Nguyệt có một bóng người khí phách quyến cuồng, khí chất không giống người thường, bề ngoài tuấn dật phi phàm, cùng với tướng mạo cao quý tựa thiên thần . . . Thật là một người xuất sắc. . .  Nhưng trong đôi mắt hắn dày đặc sát ý làm cho người ta khi nhìn đến phải phát lạnh. . .


"Ta thỏa mãn nguyện vọng của ngươi . . . . .."


"Vì sao? . . ." Hoán Nguyệt ngơ ngác nhìn hắn, che dấu loại cảm giác mất mác này . . ..


Dạ Yểm cười lạnh, "Yêu ma quỷ quái chưa bao giờ lại dễ dàng động tình, Ma vương càng khó, bất quá, một khi yêu, liền vĩnh viễn sẽ không ruồng bỏ, cho dù, ngọc thạch câu phần. .. ." Hắn vươn tay, một thanh kiếm lợi hại sáng bóng ánh huyết xuất hiện trong lòng bàn tay, . . .


Hoán Nguyệt thản nhiên nở nụ cười, trong đôi mắt trong suốt ôn nhuận không thấy chút khủng hoảng. .. Như vậy mới là Dạ Hoàng. .  Vừa rồi bi thương đều là biểu hiện giả dối đi.. . . Y chậm rãi nhắm mắt lại, nhẹ nhàng nói.. ."Cám ơn ngươi.. . Ít nhất, để cho ta chết ở nhân gian. .."


"Hừ.. ." Dạ Yểm lạnh lùng hừ một tiếng, đem chủy thủ đưa tới trước mặt hắn, "Lựa chọn đi..  . Giết ta, hay là giết hắn. . .."


Cái gì? . . . Hoán Nguyệt giật mình mở to mắt, nhìn ánh mắt tối đen trước mặt , trong đôi mắt tựa như hắc đàm làm cho người ta lạc lối kia không thấy chút  cảm tình. . . Vì cái gì phải bức ta. . . Y run run cầm chủy thủ .. . Cúi đầu cười. . . Vì sao tàn nhẫn như vậy.. . Nếu ta lựa chọn giết chính mình. . .


"Nếu ngươi đối với chính mình động thủ, như vậy ta sẽ giết hắn chôn cùng ngươi, sau đó đi Địa phủ đoạt lại linh hồn của ngươi, đem ngươi vĩnh viễn giam cầm ở Ma giới. . ."


"Ngươi! . . . . ."


"Như thế nào, không hạ thủ được sao? . . .." Dạ Yểm cười, "Ta có thể hỗ trợ. . ."


"Không cần! . . ."Hoán Nguyệt nhảy đến che ở trước người Chu Úc, giương mắt nhìn Dạ Yểm, chủy thủ trong tay đỏ tươi giống như đang nhỏ máu . . . .


Dạ Yểm lạnh lùng nhìn hắn, đôi mắt nguyên bản tối đen nháy mắt nhiễm lên sát ý khát máu cùng bi thương, "Nguyệt, ngươi quả thực muốn chọn lựa nhân loại tầm thường kia. . . ."


Không phải! .. . Hoán Nguyệt ở trong lòng hô to, ta không có, ta chỉ là không muốn trở về.. . Ta hướng tới là.. . Hướng tới là.. . Cái gì đây? . .. Hoán Nguyệt mờ mịt nhìn chủy thủ trong tay. . . Rời đi hắn, ta có thể đi đâu? . . . Ta đến tột cùng muốn đi làm những gì? . . ..


"Nguyệt? . . ." Dạ Yểm cau mày đau lòng thấp gọi một tiếng, vừa muốn đến gần, đã bị Chu Úc giành trước một bước.. .

"Đừng chạm vào hắn! Ngươi này là yêu quái!", Chu Úc vòng qua vai Hoán Nguyệt một tay rút ra phối kiếm bên hông.


"Không biết lượng sức. .." Dạ Yểm hừ lạnh một tiếng, ngón tay nhẹ nhàng bắn ra, kiếm trong tay Chu Úc liền văng ra ngoài xa.. . Hắn một phen kéo Hoán Nguyệt qua, gắt gao khóa vào trong ngực, tay thon dài cẩn thận nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt ôn nhuận, "Nguyệt.. . . Ngươi quyết định ra sao. . . ."


Chu Úc không cam lòng đưa tay kéo, Hoán Nguyệt đắm chìm ở trong suy nghĩ, giống như một món đồ bị hai người kéo đến kéo đi, Dạ Yểm rốt cục không thể nhịn được nữa đem Hoán Nguyệt kéo vào trong lòng, một chưởng đem Chu Úc đánh bay ra ngoài. . . .


"Duật Thần. . ." Chu Úc gục trên mặt đất, miệng phun ra máu tươi, lại như cũ nhìn Hoán Nguyệt có chút dại ra. . .


Hoán Nguyệt chậm rãi phục hồi tinh thần lại, nhìn đến Chu Úc trên mặt đất, "Chu.. . Úc. .. ? Ngươi làm sao vậy!" Y có chút lo lắng muốn thoát khỏi sự ngăn trở của Dạ Yểm, lại như thế nào cũng tránh không ra. . . .


"Buông! ! Hắn, bị thương.. . Buông ra! . . . Thả ra. .. ." Dưới tình thế cấp bách, y xoay tay một kiếm đâm vào ngực Dạ Yểm.. . .


Hồng quang chói mắt tắt ngấm, chủy thủ màu đỏ biến mất vô tung, Dạ Yểm lấy tay phủ lên ngực, thở hổn hển, trong đôi mắt băng lãnh tàn khốc chất chứa tuyệt vọng điên cuồng, hắn lạnh lùng nhìn Hoán Nguyệt đang run rẩy, đưa tay kháp trụ chiếc cổ mảnh khảnh của y, "Nguyệt.. . Ngươi khiến cho ta thực thất vọng.. . Ta, hiện tại có phải nên hủy ngươi không. .."


Ta đến tột cùng làm sao vậy, ta không phải cố ý, không phải. .. Không phải.. . Hoán Nguyệt không khống chế được lắc đầu, nước mắt trong suốt từ trong đôi mắt mỹ lệ của y giống như những mảnh thủy tinh vỡ tan không ngừng rơi xuống. .. Ta không có, không nghĩ muốn giết ngươi.. . Đột nhiên ngực dâng lên một trận đau đớn, làm cho sắc mặt Hoán Nguyệt nháy mắt biến thành trắng bệch.. .


Dạ Yểm lạnh lùng nhìn sắc mặt thống khổ của y,  thu lại bi thương cùng đau lòng trong mắt, đem y ném trên mặt đất.


"Nguyệt, ngươi phản bội  ta.. . . Ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi.. . . Ngươi nếu muốn chạy trốn khỏi ta, ta liền như ngươi mong muốn. . . Ba năm sau, ta sẽ tới tìm ngươi. .  ." , bởi vì ngươi là con mồi của ta, ta muốn máu ngọt của ngươi, cùng linh hồn thuần khiết. ..


Chu Úc đứng lên, đỡ Hoán Nguyệt vừa rồi ngã xuống, "Duật Thần. .."


Hoán Nguyệt hoàn toàn không có nghe đến, ánh mắt tuyệt vọng nhìn nơi Dạ Yểm biến mất.. . . "Dạ.. ." , thực xin lỗi, ta không phải cố ý đả thương ngươi. .. Thật sự.. .


"Thái tử điện hạ, ngài bị thương sao?" Lý Chi Duẫn mang theo binh sĩ chạy tới, cuống quít hỏi.


"Không có, đem Duật. .. Vị thiếu niên này về cung thái tử.. . . . ."


"Vâng.. . ."


Lý Chi Duẫn nhìn thiếu niên nằm ngất trên mặt đất, dung nhan tuyệt mỹ giống như không nhiễm nhân gian khói lửa, ôn nhuận thanh lệ, ngọc lưu ly trong suốt lấp lánh trên trán ở dưới ánh mặt trời chiếu rọi xuống tỏa ra ngọc quang, người này đẹp quá. . ..


"Lý tướng quân!" Chu Úc không vui nhìn Lý Chi Duẫn ánh mắt si mê, lạnh lùng gọi một tiếng.


"Dạ, thái tử điện hạ, thuộc hạ phái người đưa vị công tử này trở về. . .. . ."


"Không cần! Phái người phóng hỏa đốt núi, chính là hủy diệt toàn bộ cho ta! . . . . .." Chu Úc hạ hoàn mệnh lệnh đi đến ôm lấy Hoán Nguyệt đang ngất xỉu, lên ngựa phóng đi.. . . .


Lý Chi Duẫn nhìn nơi thân ảnh bọn họ đi khuất ngây ngốc hồi lâu, lúc này mới hạ mệnh lệnh. .  .."Phóng hỏa đốt núi. . .." , vị Lý Chi Duẫn này đúng là tướng quân thủ hạ của Hậu Lương Chu Ôn đế, thái độ làm người âm hiểm giả dối, hỉ ngư háo sắc, mười năm sau khởi binh mưu phản, thành lập Hậu Đường, trở thành vị hoàng đế thứ hai của thời kỳ Ngũ Đại thập quốc...            


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét