Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2015

Tướng quân lệnh - Chương 2 [Hạ]


Tác giả : Thâu Thâu Tả Văn
Edit : Yêu Nhền Nhện
-o0o-


Qua mấy ngày, hoàng đế liền triệu kiến Trần Tắc Minh. Trần Tắc Minh vội vàng đến ngự hoa viên trông thấy Ấm Ấm đã ở đó, trong lòng không khỏi rùng mình. Hoàng đế chỉ nói cho bọn họ huynh muội gặp mặt, để giải nổi khổ nhớ người thân của quý nhân nương nương. Trần Tắc Minh nghe như vậy thì hết hồn, không biết trong hồ lô của hắn là gì. [có ẩn ý gì].

Ấm Ấm cảm ơn, nói : "Ấm Ấm ở trong cung trôi qua tốt lắm, cũng không có nổi khổ nhớ nhà, sao dám làm phiền bệ hạ vướng bận như thế."



Hoàng đế xua tay không nói. Nơi này ánh mặt trời sáng lạn, càng lộ thiếu niên thiên tử anh khí bừng bừng. Nhìn kỹ hắn, ngũ quan cũng coi như không đặc biệt xuất sắc, khóe mắt đuôi mày mang chút lạnh lùng, thoạt nhìn luôn bất động thanh sắc biểu tình, lời nói cũng không nhiều. Nhưng ngẫu nhiên hơi giương mắt, đôi mắt thâm trầm như nhìn thấu tâm khiến kẻ khác không thể không kinh sợ. Nhiều năm tại thượng vị, đã làm cho mỗi một cử chỉ  giơ tay nhấc chân của hắn đều có một loại khí thế cao cao tại thượng khiến người không dám thân cận.


Trần Tắc Minh không dám nhìn lâu, cúi đầu tạ ơn.

Hai người trò chuyện trước mặt hoàng đế nên nào dám nói lung tung, chỉ hàn huyên đôi ba câu. Ấm Ấm biết mẫu thân trở về nhà, trong lòng thương cảm, quay người trở về chỗ ngồi. Hoàng đế hỏi: "Đã nói xong rồi?"

Ấm Ấm gật đầu, hoàng đế cũng gật đầu: "Vậy nàng hãy lui ra đi." Ấm Ấm quay đầu thoáng nhìn Trần Tắc Minh một cái rồi vội vàng lui ra.

Trần Tắc Minh nhớ tới con khỉ gỗ kia, trong lòng một bộ kinh sợ khó an, đang khi tâm tư ngổn ngang hết sức thì nghe Hoàng đế bảo: "... Tháng sau trẫm muốn xuất cung tế tổ, đến lúc đó do ái khanh hộ vệ xuất hành."

Trần Tắc Minh trong lòng cả kinh, vội vàng quỳ xuống: "Thần... Chức vị thấp kém, chỉ e khó gánh trọng trách này."

Hoàng đế giống như không thèm để ý: "Không ngại, Đô Chỉ Huy Sứ của các ngươi nơi đó ta tự nhiên có an bài."

Trần Tắc Minh cực kỳ sợ hãi, chối từ : "Thần mới nhậm chức Đô Ngu Hầu, với lại võ công bình thường, chỉ sợ..." Nói đến chỗ này, thấy hoàng đế nhíu mày nhìn mình, không khỏi im miệng.

"Ngươi là nói võ tướng trẫm tự mình đề bạt thế nhưng lại là kẻ vô năng?" Hoàng đế lạnh lùng nói.

Trần Tắc Minh không dám tiếp tục trả lời, chỉ có cúi đầu.

Hoàng đế đứng dậy phẩy tay áo bỏ đi: "Nếu thật như thế, hãy trở về tự mình từ quan đi. Trong thiên hạ nhân tài đông đúc, hạng người vô năng liền nên thoái vị nhượng hiền."

Trần Tắc Minh cắn răng, bị một kích cuối cùng này thì không nén được cổ thiếu niên khí phách trong lòng.

Này một tháng bình an vô sự, Trần Tắc Minh dần dần cảm thấy được có lẽ là chính mình nghĩ nhiều, con khỉ gỗ kia đại khái là cảnh cáo chính mình không được tự tiện vào cung, cùng hậu cung có ý lui tới.

Rất nhanh, đoàn người hoàng đế lên đường tế tổ. Dẫn theo mười mấy quan văn, võ tướng lại là lướt qua thị vệ thân quân mã quân chính phó Đô Chỉ Huy Sứ hai người, mà bộ quân thì cho Đô Ngu Hầu Trần Tắc Minh dẫn đầu, mang năm nghìn binh mã đi theo hộ giá.

Tất cả mọi người đều nói là do Trần quý nhân được sủng ái khiến Trần Tắc Minh dần dần được vua trọng dụng. Trần Tắc Minh trong lòng chỉ mong là như thế , bị người kêu là quan hệ dựa vào bám váy nữ nhân cũng không sao, ngàn vạn lần không cần sinh thêm chi tiết.

Ban đêm tới trạm dịch nghỉ ngơi, trạm dịch kia sớm là trận địa sẵn sàng đón địch, thu thập sạch sẽ, nhưng dù sao người đi theo nhiều lắm, những binh sĩ liền chỉ có thể dựng lều trại hoặc là ngủ ngoài trời. Đợi dùng qua cơm, hoàng đế sai người vào trướng gọi Trần Tắc Minh, bảo là muốn y đi vào trao đổi chuyện quan trọng về hộ giá. Trần Tắc Minh thấy sắc trời đã tối muộn, trong lòng cực kỳ lo ngại, lại chỉ có thể kiên trì đi.

Gian phòng Hoàng đế nghỉ ngơi là lớn nhất trong trạm dịch, phân ra trong ngoài hai gian phòng.

Hoàng đế tự nhiên ngủ ở phòng trong, tiến đến thì đang gặp cung nữ hầu hạ hoàng đế thay quần áo. Trần Tắc Minh còn cách màn trúc, hai người một hỏi một đáp, nói chuyện bất quá là sắp xếp phòng vệ vào ban đêm.

Sau một lúc lâu, hoàng đế thay đổi bộ áo choàng màu vàng tơ, cung nữ đem màn trúc cuộn lên, Trần Tắc Minh thoáng nhìn phòng trong bên cạnh giường còn có thêm một bộ đệm chăn, trong lòng kỳ quái, nhưng cũng không dám hỏi nhiều. Hoàng đế theo tầm mắt y nhìn qua chăn đệm, đột nhiên nói: "Ngươi tối nay không cần quay về trướng, canh giữ ở nơi này, trẫm ngủ cũng được an tâm... Liền nơi này đi." Hắn tùy tay chỉ , lại là trước giường.

Nói xong, cũng không đợi y trả lời, đã có cung nữ đem đệm chăn kia trải ra.

Hơi thở Trần Tắc Minh chợt đình chỉ, kinh hoảng thoáng nhìn qua hoàng đế, hoàng đế đang cúi đầu nhìn động tác cung nữ, trên mặt cũng không có biểu tình đặc biệt gì.

Trần Tắc Minh trong lòng bang bang nhảy loạn, tiếng vang kia thế nhưng chấn động đến nỗi khiến y choáng váng. Sau một lát, mới miễn cưỡng bình phục tâm tình, cúi đầu quỳ tạ.

Trong phòng tối sầm xuống dưới, chỉ còn lại ở góc phòng một chiếc đèn treo tường.

Trần Tắc Minh căng thẳng một lúc lâu, quỳ gối tại chỗ, tiểu hoàng đế tựa hồ quên trong phòng còn nhiều thêm một người, không hề tuyên y đứng dậy, mà các cung nữ khi rút lui cũng không có người dám gọi y.

Trong trướng hoàng đế đã nằm xuống, thon dài thân ảnh mơ hồ có thể thấy được.

Một lát sau, đối phương hơi thở dần dần nhịp nhàng sâu trầm, Trần Tắc Minh lúc này mới dần dần bình tĩnh, không khỏi vì chuyện mình kinh hoàng mới vừa rồi cười khổ một lát. Y chậm rãi đứng dậy, thật cẩn thận di động, tận lực không phát ra chút tiếng vang nào.

Đi đến trước chăn đệm nằm dưới đất, lại nhẹ nhàng quì một gối, nhấc lên đệm chăn. Y không dám cởi giáp, cứ giữ nguyên như vậy mà ngủ.

Không thể ngủ không thể ngủ, y cứ lặp đi lặp lại cảnh báo chính mình.

Nhưng mà cả ngày bôn ba làm cho y cảm thấy thật quá mỏi mệt, cố gắng duy trì cũng dần dần chẳng thể gượng nổi, y gối lên trên cánh tay của mình, không biết qua bao lâu đã lâm vào mê mang.

Y bị một động tĩnh nào đó khiến cho bừng tỉnh, khoảnh khắc mở mắt ra, y đông cứng lại rồi.
Khuôn mặt Hoàng đế cách mình bất quá khoảng cách hai ngón tay, hai mắt dài nhỏ ở dưới đèn lóe lên quang mang kỳ lạ.

Hoàng đế nguyên bản đang cúi đầu nhìn y trông thấy y tỉnh lại thì vươn tay tháo xuống khôi giáp của y.

Thấy y bất động, tay hoàng đế chậm rãi dời xuống cổ y vuốt ve một lát.

Trần Tắc Minh nhịn không được ngửa ra sau, vừa động, hoàng đế vốn đang rũ mắt xuống nhìn vành tai y bị kinh động, nhíu mày nhìn y một cái. Trần Tắc Minh lại cứng đờ. Chợt thấy giáp trụ trên người phát động, là hoàng đế bắt đầu cởi giáp của y ra.

Trần Tắc Minh hơi thở dần dần trầm trọng, thần sắc không nén được thống khổ xấu hổ và giận dữ, gắt gao nhìn hoàng đế đang cúi đầu trước ngực y.

Hoàng đế đang tháo ra lớp giáp trước ngực y, động tác có phần hấp tấp nên làm hai lần mới cởi bỏ hoàn toàn được, trên mặt hoàng đế mới thư giãn một chút, ngay lúc này trên cổ tay đột nhiên căng thẳng, hắn giương mắt lên thì thấy tay Trần Tắc Minh giống như gọng kìm đang giữ chặt tay hắn.

Hoàng đế mặt không đổi sắc, hai mắt lại hùng hổ doạ người, lạnh lùng nhìn Trần Tắc Minh trước mắt dám can đảm mạo phạm mình.

Trần Tắc Minh trong lòng biết hành động lần này chỉ sợ khó giữ tính mạng mình, lại rốt cuộc không chịu nổi nhục nhã, trái lại đem quyết tâm quật cường nhìn trở về.

Hoàng đế thấy y lại có thể không nề hà, không khỏi nhíu mày, buông ra giáp y kia ra rồi chậm rãi đứng dậy, mỗi động tác mỗi ánh nhìn do chậm rãi mà thủy chung làm cho Trần Tắc Minh cảm giác bị đè nén.

Trần Tắc Minh trong lòng cả kinh, thân mình không tự chủ được căng thẳng. Từ nhỏ gia giáo nghiêm cẩn, kỳ thật trong lòng y đối với quân phụ uy nghiêm thủy chung tồn tại cảm giác kính sợ, ở trong nhà cũng không làm trái lời phụ thân bao giờ, ở trong triều lại càng không dám phản nghịch vua, vừa mới nãy một ít ngăn trở đã là đến cực hạn của y. Giờ phút này đối phương đứng dậy, thần sắc cử chỉ trang nghiêm lại là quân vương kia mỗi ngày ở trên đại điện ra lệnh, bị tác động như vậy trong lòng tự nhiên sinh ra cảm giác sợ hãi.

Đến khi hoàng đế đứng thẳng dậy thì hắn không khỏi buông tay ra, bùm một tiếng quỳ xuống.

Hai người dù không nói một lời thì cũng đã phân ra cao thấp.

Hoàng đế lẳng lặng nhìn y một lát, Trần Tắc Minh cảm thấy tầm mắt đối phương, không dám ngẩng đầu lên.

Hoàng đế bị phen này gây sức ép, sớm đã đánh mất hưng trí, "Hừ" một tiếng, phẩy tay áo quay lại giường ngồi xuống, đạm mạc nói : "Thật to gan ..." Lúc này cảnh này, hắn lại có thể ngữ khí bình thản hòa hoãn, hoàn toàn nghe không ra hỉ nộ ái ố, cũng không hợp với lẽ thường.

Trong lòng Trần Tắc Minh càng lạnh lẽo, sợ run một lát, rốt cục bẻ gãy ngạo khí, dập đầu nói : "Cầu vạn tuế ban cho thần tội chết."

"Chết? ..." Hoàng đế nhẹ nhàng xoa xoa nơi cổ tay bị nắm khi nãy, "Nói thử xem, vì sao phải chết?"

Trần Tắc Minh không nén nổi ão não, mới vừa rồi mình dưới sự kích động chẳng lẽ thế nhưng làm bị thương hoàng đế?

Y càng phủ phục xuống, không dám ngẩng đầu: "Tội thần mạo phạm Long thể, chết chưa hết tội."

"... Nói tiếp."

Trần Tắc Minh lá gan như lớn thêm: "... Chỉ cầu buông tha người nhà tội thần."

Hoàng đế trầm mặc một lát: "... Lại còn mặc cả." Ngữ khí đột nhiên liền mang vẻ phẫn nộ.

Trần Tắc Minh kinh hãi, "Không, không, tội thần không dám."

"Không dám?" Hoàng đế đột nhiên thẳng người lên, lạnh nhạt nói, "Ngươi ngay cả hành thích vua cũng dám, còn có cái gì không dám."

Trần Tắc Minh chỉ cảm thấy như sấm sét giữa trời quang, suýt nữa ngất xỉu: "Vạn tuế! !"

Hoàng đế nhẹ giọng cười: "Hành thích vua nên phán tội gì, người nhà của ngươi có thể được xá miễn hay không, không cần trẫm nói đi."

Trần Tắc Minh trước mắt biến thành màu đen, nào biết đâu rằng hoàng đế trên vạn người thiên kim tôn sư, lại có thể cũng làm loại chuyện tình vu cáo hãm hại. Định thần vừa nhìn thì thấy hoàng đế đang nghiền ngẫm giống như đùa vui quan sát thần tình của y. Trần Tắc Minh trong lòng biết nếu là đối phương giờ phút này tâm tư hạ quyết định, cả nhà một mệnh cũng trốn không thoát, chỉ phải cắn răng yếu thế: "Vạn tuế Nghiêu Thuấn chi quân, sẽ không làm bạo Trụ việc."

Hoàng đế trầm mặc một lát, đột nhiên hiện lên một tia ác ý cười, cúi người tiến đến bên tai y, nhẹ giọng rồi lại rõ ràng bảo: "... Trẫm vừa rồi thiếu chút nữa đã đem ngươi dùng như nữ nhân, ngươi vẫn còn có tâm tư vuốt mông ngựa [nịnh nọt] ?" Hắn là người tôn quý, trong lời nói lại còn có thể thô tục như thế, thật sự làm cho người ta không lường trước được.

Trần Tắc Minh hô hấp cứng lại, sau một lúc lâu không thể mở miệng, trong miệng giống như cắn phải mật cá đắng cay chua sót khôn kể. Trầm mặc một hồi lâu, nhưng vẫn là không thể không trái lương tâm tiếp tục: "Vi thần lời nói cùng xuất thân từ tâm phế, mỗi câu đều là thực..."

Hoàng đế cười to.

Hai người đều biết rõ đây là một lời nói dối rách nát, trong tiếng cười kia càng thêm phần ý tứ khinh miệt.

Trần Tắc Minh trong lòng khó chịu, nhịn không được trên mặt đỏ lên, chỉ phải cúi đầu càng thấp hơn nữa.

Hoàng đế phất tay nói: "Tốt lắm, lời này trước ngươi đã có vô số người nói qua, so với bọn hắn ngươi nói không dễ nghe hơn đâu, nếu không hề có sáng kiến mới thì dong dài làm gì." Hắn ngừng một lát lại nói: "Ngươi hạ quyết tâm phải chết, trẫm tự nhiên không thể ép buộc, chỉ là tương lai..."

Trần Tắc Minh nghe hắn ngữ khí buông lỏng, nhịn không được mừng như điên.

Lại nghe trên đầu người nọ thản nhiên nói: "... Tương lai nếu thời điểm có chuyện gì tiếp tục cầu trẫm, cũng không dễ nói chuyện như vậy ."

Trần Tắc Minh rùng mình, giương mắt nhìn lại, hoàng đế tựa hồ đã mất hứng, không nhìn y nữa mà nằm xuống liền ngủ. Càng không mở miệng bảo y đứng lên, này tự nhiên là có ý trừng phạt.

Trần Tắc Minh không khỏi cúi đầu, trong lòng biết chính mình từ nay về sau tất nhiên thật sự gian nan, cũng không biết vị vạn tuế này muốn dùng phương pháp gì đến tra tấn mình, càng không biết có thể hay không liên luỵ trong nhà, kia một nhà hơn mười nhân khẩu chính là muốn trốn cũng trốn không thoát, nghĩ đến đây không khỏi da đầu run lên, lòng tràn đầy thấp thỏm khó an, thật cũng không cảm thấy được mệt mỏi, chỉ là quỳ gối tại chỗ sững sờ, nói không nên lời trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Cứ như vậy tới trời sáng.

Rốt cuộc tế điện trôi qua bình an vô sự. Sau khi hồi cung, mọi người phát giác hoàng đế đối với Trần Tắc Minh từ từ sủng ái, số lần triệu kiến càng ngày càng thường xuyên. Đều nói là từ nay Trần phủ thật là phát đạt , vì thế vốn trước cửa Trần phủ đã có thể giăng lưới bắt chim[vắng vẻ] bỗng nhiên náo nhiệt, lão bằng hữu Trần Đổ thật lâu không hề lui tới cũng đột nhiên nối liền không dứt . Phu phụ Trần Đổ tuy rằng sớm hiểu được thế thái lương bạc đạo lý ‘người đi trà lạnh’, nhưng thấy đến nhi tử tiền đồ vẫn là ngăn không được vui mừng cao hứng.

Chỉ có một mình Trần Tắc Minh biết chân tướng mỗi lần gặp mặt kia.

Mỗi khi Hoàng đế triệu kiến y thì Trần quý nhân luôn ngồi bên cạnh. Đối với bên ngoài lại loan tin khiến mọi người cảm thấy được hoàng đế là thông cảm hai người, Trần Tắc Minh lại nghĩ đến chú khỉ bằng gỗ trong hộp gấm kia, đây là hoàng đế bố trí cái bẫy đợi mình nhảy vào, hắn nhịn không được lông tơ dựng đứng, cử chỉ hành vi lại càng vạn phần cẩn thận kính cẩn nghe theo. Đối Ấm Ấm cũng không lộ ra chút tình nghĩa nào, gặp mặt chỉ xưng quý nhân, nơi khác chỉ gọi muội muội, không chịu cùng nàng nói nhiều thêm câu nào.

Lâu dần, ánh mắt Ấm Ấm nhìn y không nén được từ từ thay đổi .

Trần Tắc Minh cũng không phải cái loại người đặc biệt mẫn cảm, nhưng Ấm Ấm với y từ nhỏ cùng nhau lớn lên, giữa cảm xúc biến hóa lẫn nhau đều hết sức quen thuộc. Thấy ánh mắt Ấm Ấm nhìn về phía mình từ ban đầu thất vọng dần dần đổi thành rối rắm khinh thường, trong lòng không khỏi đau khổ, lại chỉ có thể cắn răng cam chịu.

Một hôm, Trần Tắc Minh được triệu kiến tới ngự hoa viên, đã thấy bên trong đình giữa hồ ngồi một người. Đình bốn phía dùng màn trúc ngăn lại ánh mặt trời, nhưng trong mông lung vẫn là nhìn ra được đó là nữ tử, phía sau nàng đứng hai cung nữ, thấy y vội vàng đi đến mới đem mành cuốn lên.

Trần Tắc Minh nhìn quanh quất, đứng ở ngoài đình, liền không tiến lên nữa, thi lễ nói : "Quý nhân nương nương."

Ấm Ấm cũng không quay đầu lại nhìn y, chỉ nâng tay khẽ phất, hai cung nữ kia phụng mệnh thối lui.

Trần Tắc Minh trong lòng lại càng không yên, đứng im rũ xuống mắt không nói.

Ấm Ấm thưởng thức chén trà trong tay, thấp giọng nói: "Ta trước nay chưa từng hỏi huynh, vì sao trong hí kịch bạc tình cho tới bây giờ đều là nam nhân, si tình lại luôn là nữ tử..."

Trần Tắc Minh trong lòng rùng mình, đã đoán ra suy nghĩ trong nội tâm nàng, trong lúc nhất thời tim như bị đao cắt, cũng không dám tiến lên nửa bước.

Chỉ nghe Ấm Ấm làm như lẩm bẩm: "Sau đó, ta rốt cuộc cho là có những người bất đồng... Nhưng thật ra ta sai lầm rồi, thiên hạ nam nhân thì ra đều giống nhau..." Nói xong chợt nở nụ cười một tiếng, làm như tự giễu.

Trần Tắc Minh im lặng sau một lúc lâu, đột nhiên lạnh nhạt nói: "Nương nương đã vào cung, ta còn có thể làm sao?"

Ấm Ấm giống bị chọc giận, đột nhiên quay đầu: "Huynh quả thật không thể làm gì được, nhưng ta cũng không có nghĩ đến huynh có thể như vậy..." Nàng nhìn chăm chú y một lúc lâu, từ kẽ răng nhẹ nhàng phun ra một câu, "Yếu đuối như vậy!"

Trần Tắc Minh gắt gao mím môi, lặng im không lên tiếng, các đốt ngón tay bởi vì quá sức nắm chặt mà trở nên tái nhợt.

Ấm Ấm thấy y như thế càng thêm thất vọng, cười nói: "Huynh cãi lại a, trước kia ta mỗi câu nói huynh đều muốn cãi lại, huynh chưa bao giờ nhường ta... Hiện giờ, hiện giờ chẳng những đối với hoàng thượng, mà còn đối với ta, huynh cũng trở nên mềm yếu như vậy rồi sao?"

Trần Tắc Minh thấy nàng thất thố, trầm mặc một lát, lại nói: "Nương nương muốn cái gì thì chính là cái đó!" Lời còn chưa dứt, trên mặt vang lên một tiếng, đầu đã nghiêng sang một bên, là Ấm Ấm tiến đến mạnh tát y một cái.

Ấm Ấm thu tay lại, nhìn thấy dấu tay trên mặt y, sửng sốt một lát, đôi mắt đột nhiên đỏ, lại quật cường xoay đầu, không cho y nhìn thấy nước mắt trên mặt chính mình.

Trần Tắc Minh tiến lên trước một bước, tay nhịn không được muốn nâng lên, run run một hồi, lại rút tay về, ưu thương nhìn nàng cố thẳng lưng. Nếu không phải là y, có ai biết nàng thật ra là đang rơi lệ đây?

Hai người cứ như vậy, cũng không biết đã qua bao lâu.

Y chỉ biết Ấm Ấm tiếp tục xoay đầu lại thì nước mắt sớm đã lau khô.

Hai người đối diện một lát, Ấm Ấm nhìn đăm đăm vào y nói : "Vào cung... Ta không oán, tương lai cả đời tịch mịch ta cũng chấp nhận, ta hận chính là, vì sao phải cho ta nhìn thấy huynh như vậy... Người biểu ca thiếu niên anh hùng khí phách của ta đâu, ngươi đem huynh ấy giấu đi nơi nào ..."

Trần Tắc Minh không phản bác được.

Nàng xoay người không nhìn y, rũ xuống mắt ngơ ngẩn một lúc lâu, thở dài một tiếng rồi phẩy tay áo rời đi.

Trần Tắc Minh đứng tại chỗ, trên mặt dấu tay giống như hỏa thiêu đau rát.

Hoàng đế lại chậm chạp không đến.

Trần Tắc Minh ở trực ban phòng đợi một ngày. Đến buổi tối hoàng đế mới triệu kiến một lần nữa. Thấy y, hoàng đế khó được hăng hái hưng trí, đặc biệt từ trong cống phẩm các nơi cẩn thận chọn chỉ ngọc sư tử, chính tay thưởng cho y, nói ái khanh đợi trẫm một ngày, đủ thấy trung tâm, nên thưởng. Trần Tắc Minh phục lạy tạ ơn.

Trở về phủ, Trần Tắc Minh hồi tưởng lại lúc cáo lui, trên mặt hoàng đế tươi cười kỳ lạ, thầm nghĩ trong lòng: "Hắn ở nơi này là thưởng ta trung tâm, rõ ràng là... Ban cho ta đối với Ấm Ấm tuyệt tình đi! !" Nghĩ đến này thật sự là nhịn không được muốn phát điên, đột nhiên đưa tay đem ngự tứ ngọc sư kia ném xuống.

Chỉ nghe một tiếng vang giòn, ngọc sư rơi xuống đất vỡ hết một góc.

Trần Tắc Minh lặng lẽ ngồi yên một lúc lâu, thanh âm kia tại trong lòng quanh quẩn không ngớt, y nghe được cảm thấy khí huyết cuồn cuộn, khó mà bình tĩnh lại.

Vừa lúc này Hung Nô liên tiếp xâm phạm, Thiên nhan chấn nộ cấp tốc phái đại quân đi trước. Trần Tắc Minh thượng biểu thỉnh chiến, tuy nhiên lại như đá chìm đáy biển[không thấy chút hồi âm].

Một ngày này, Dương Lương gọi y lên phố uống rượu, hai người say sưa nói về chuyện này. Dương Lương trong lúc vô ý nói : "Vạn tuế chỉ sợ sẽ không cho đệ đi biên cảnh..." Lời còn chưa dứt, cảm thấy chính mình nói lỡ miệng, uống một hớp rượu, bất động thanh sắc không tiếp tục đề cập chuyện này nữa.

Trần Tắc Minh giật mình ngẩn ra, trong lòng bất an, Dương Lương chẳng lẽ là biết cái gì, chén rượu trong tay không tự kìm hãm được ngừng lại. Đang kinh hoàng, đột nghe thấy bàn phía sau có người nói : "... Lấy sắc thị quân a." Không khỏi cả người run lên, suýt nữa ngay cả rượu trong chén cũng đổ ra.

Dương Lương thấy y khác thường, hướng phía sau y nhìn lại, đã thấy mấy người ngồi vây quanh trước bàn, một người cười to: " Trần quý nhân kia nghe nói cũng không phải tuyệt sắc gì, huynh đệ ta trong cung nói người kia tư sắc thật sự bình thường, cùng lắm là tiểu cô nương, bốn chữ ‘lấy sắc thị quân’ này dùng không được ."

Thấy là nói đến Ấm Ấm, Trần Tắc Minh dỏng tai, không khỏi hết sức dụng tâm, Dương Lương từ tốn rót một ly lại một ly uống, làm như tự nhiên không thèm để ý. Hai người đều giữ im lặng.

Tên còn lại tiếp lời nói: "Vậy quả kỳ lạ, trong cung giai lệ đâu chỉ ngàn vạn, vạn tuế gia như thế nào sẽ đột nhiên sủng ái một nữ tử bình thường như vậy, chẳng lẽ là... Chẳng lẽ là công phu trên giường quá lợi hại..." Mấy người đều cười lên đầy dâm đãng. Trần Tắc Minh trong lòng giận dữ, sắc mặt đột nhiên âm trầm.

Người lúc trước lại nói: "Ta đây cũng không biết, lại không thể tự mình đi thử... Bất quá nói đến đây, ta còn nghe huynh đệ ta nói qua một lời đồn đãi kì quái..." Nói đến chỗ này, liền đem thanh âm áp nhỏ không ít, những người kia tựa đầu sát vào, vây làm một đoàn. Trần Tắc Minh bình ổn tĩnh khí mới nghe được đại khái.

Người kia nói: "... Nghe nói Trần gia công tử cũng từng lên giường hầu hạ hoàng đế, ‘lấy sắc thị quân’ bốn chữ dùng để chỉ em gái của y tuy rằng không được, dùng để chỉ Trần công tử cũng dư dả ." Mấy người tuy rằng chưa từng thấy qua Trần Tắc Minh, nhưng Trần phủ có vị tuấn công tử sớm đã truyền khắp kinh đô, nghe được như vậy cũng không giật mình "Nha" một tiếng, trên mặt đều lộ ra hiểu ý vụn vặt tươi cười. Đang đều tự ý dâm, một người đột nhiên "Ai nha" một tiếng, ôm ót kêu lên, mấy người khác cũng kỳ quái: "Làm sao vậy?" Kẻ kêu la kia nói: "Có con gì chích ta một cái!"

Cách một lát, lại có người bị đau kêu một tiếng, cũng là bị con gì chích, kẻ lúc trước truyền trong cung bí văn dễ kích động, nhảy dựng lên kêu to: "Người nào ở đây  phá rối, dám trêu chọc các đại gia! !"

Nhìn chung quanh một vòng, tửu khách đều không hiểu ra sao cả nhìn hắn, yên tĩnh chốc lát không thấy có người trả lời, chỉ nghe tiếng nghị luận dần dần nổi lên bốn phía, ánh mắt mọi người nhìn mấy kẻ ở bàn kia đều có gì đó cổ quái cùng trêu chọc.

Tiểu nhị giờ phút này nghe tiếng đi tới, người nọ bị mất mặt, quát tiểu nhị: " Nơi này của các ngươi sao lại có sâu cắn người!"

Tiểu nhị kêu to oan uổng, nói vài câu, lại ầm ĩ lên, tiểu nhị nói: "Nguyên lai là muốn ăn quịt, cũng không nhìn xem đây là đâu!" Những người kia đều nổi giận, sôi nổi cuốn tay áo lên.

Tiểu nhị cười lạnh: "Sợ các ngươi sao!" Nói xong vẫy tay một cái, mấy bảo tiêu trong quán đi lên, mỗi người đều là lưng hùm vai gấu, vừa nhìn đó là có luyện qua công phu. Những người kia mắt choáng váng, trái phải cân nhắc một chút, chỉ phải bực bội giao tiền rồi chạy lấy người. Đi tới ngoài cửa, rốt cuộc nhịn không nổi cơn tức, quay người lại mắng vài câu, vài tên bảo tiêu ra vẻ muốn đuổi theo, những người kia cuống quít chạy trốn mất.

Trong điếm tửu khách đều cười vang.

Dương Lương đang cúi đầu uống rượu, thấy thế cũng mỉm cười. Đó là do hắn lấy cát nhỏ trên đất vo lại, dùng chỉ lực bắn ra. Hắn chỉ lực mạnh mẽ, tuy rằng chỉ là cát, đánh vào người đau đớn giống như kim đâm, đối phương chưa từng biết qua võ công cao như vậy, tự nhiên là chẳng thể hiểu được.

Tiếp tục nâng mắt nhìn, Trần Tắc Minh đối diện lại đối với hết thảy chẳng quan tâm, làm như thất hồn lạc phách nhìn chằm chằm đĩa đồ ăn trên bàn thẳng ngẩn người, thần sắc tái nhợt, vẻ mặt tro tàn.

Dương Lương rũ mắt, chăm chú nhìn tay phải của y đặt lên bàn nắm thành quyền, máu theo kẻ tay rịn ra, là lúc nãy dùng sức quá mạnh, nắm vỡ chén rượu. Máu từng giọt từng giọt chảy xuống, theo khe hở mặt bàn, dần dần thấm xuống dưới.

Như thế cũng không biết qua bao lâu, Trần Tắc Minh đột nhiên đứng dậy, cũng không nhìn mặt của hắn, ánh mắt thất thần nói : "Thân thể của ta thể không khoẻ, cáo từ trước." Nói xong chắp tay, xoay người rời đi.

Dương Lương nhìn bóng dáng của y, đột nhiên lên tiếng nói: "... Trần đệ dừng bước, có việc cần nói."

Trần Tắc Minh đứng lại, trầm mặc một lát: "... Ngày khác đi."

Dương Lương ngoài dự đoán lại kiên trì: "Đệ sẽ muốn biết."

Trần Tắc Minh xoay người, hướng tới hắn dường như cảm kích cười một cái, sau đó lắc đầu.


7 nhận xét:

  1. sao ta cứ có cảm giác quá khứ anh Định đã yêu anh Minh rồi hay sao ấy.
    Nhưng phải gặp chuyện gì thì mới yêu đc chứ, mà nếu có chuyện sao anh Minh lại không biết gì

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ta nghĩ là tiếng sét ái tình. Có đề cập qua lời của Hàn công công ở Chương 1 [1] đó !

      Xóa
  2. ý ta là trước lúc ấy cơ, vì nhiều lần anh nói cái câu:" thật giống như trước đây."
    có lẽ nào Minh ca bị mất trí nhớ mà không biết?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ta nghĩ là do khi mới gặp thì Tắc Minh phóng khoáng khí phách, lúc vào cung lại cẩn thận dè dặt nên tra Định không thích nữa, những lúc Tắc Minh hiển lộ khí phách của mình (lúc chịu roi thay cho mọi người và lúc phản kháng) thì lại kích thích ý muốn chinh phục của tra Định. Chưa hẳn là yêu, chỉ là chinh phục.

      Xóa
    2. Lúc đầu ta còn nghĩ Dương Lương đối với Minh ca có ý, nhưng sau thấy anh gọi a Hoa thì ta nghĩ chắc anh có người trong lòng rồi

      Xóa
    3. Lúc đầu ta còn nghĩ Dương Lương đối với Minh ca có ý, nhưng sau thấy anh gọi a Hoa thì ta nghĩ chắc anh có người trong lòng rồi

      Xóa
    4. Thật ra thì Dương Lương yêu anh Định nhưng bị gia đình ngăn cấm , hình như tới chương 3 [hay 4 ?] là biết rồi !

      Xóa