Tác giả : Thâu Thâu Tả Văn
Edit : Yêu Nhền Nhện
Bão
cát nơi vó ngựa xoay vần, một nửa trọng kích đã bị cát vàng gần như bao phủ.
Trần
Tắc Minh chậm rãi vươn tay cởi khôi giáp, tùy tay vứt xuống, mũ giáp vô thanh [không một tiếng động] chìm vào trong cát. Thanh y
vệ đều có chút kinh ngạc, đưa mắt nhìn nhau.
Trải
qua trận đánh này, Trần Tắc Minh nguyên bản dùng dây vải bố buộc cẩn thận mái
tóc dài nay đã gần như xoã tung, từ phía sau nhìn lại hơi rối, lưng vẫn thủy
chung thẳng tắp lại khiến lòng người dao động, sự trầm mặc nội liễm tựa hồ ẩn
chứa một loại áp lực kì lạ khiến người không dám dễ dàng tiếp cận.
Gió
gào thét càng lúc càng lớn, cát sỏi dần dần bị xoay vòng bốc lên cao, từ vó
ngựa lên đến lưng ngựa, lại cuốn quanh hông người cưỡi. Luật Duyên mỉm
cười, trời không quên ta.





